Một năm trước, sau khi Đại Tứ thúc mua lại chiếc tàu Phúc Viễn, Phương Sâm Nham liền không chút do dự vứt bỏ công việc đang làm để quay về. Khi đó, hắn đã là thuyền phó hai trên một chiếc tàu chở hàng cỡ năm nghìn tấn của Panama, hơn nữa thuyền phó nhất qua năm mới sẽ nghỉ hưu. Dù thuyền trưởng nhiều lần níu kéo, Phương Sâm Nham vẫn kiên quyết từ chối, quay về chiếc tàu Phúc Viễn rách nát để làm một thuyền viên bình thường. Hắn dốc sạch tiền tiết kiệm để trả nợ cho Đại Tứ thúc. Ngay cả căn lều mà hắn và Tam Tử dọn ra ở riêng hiện tại cũng là do hắn dùng tháng lương cuối cùng trước khi nghỉ việc dựng lên.
Dù chưa đi được bao xa, nhưng bùn nước đã ngập sũng trong giày. Cái lạnh buốt giá như muốn ngấm sâu vào tận xương tủy, mỗi bước đi lại phát ra tiếng "loẹt xoẹt" nặng nề, khiến việc nhấc chân vô cùng chật vật. Đi thêm một lát đã tới lều của Tam Tử. Cậu ta chẳng buồn ngoảnh đầu lại, chỉ vỗ "bộp bộp" hai cái vào tấm bạt ướt sũng xem như chào tạm biệt, sau đó khom lưng rẽ trái, khó nhọc mở cánh cửa rào của căn lều bên cạnh rồi chui tọt vào trong.
Phương Sâm Nham vừa quay người định đi thì cánh cửa rào phía sau chợt mở ra, cái đầu ướt sũng của Tam Tử lại thò ra ngoài. Tóc đen bết chặt vào trán, vẻ mặt vừa ngưỡng mộ vừa thán phục:
"Anh Nham, lúc đó sóng đánh cao dễ đến hơn cả trượng, ngay cả Tứ thúc với Phát thúc còn bó tay, sao anh ngắm chuẩn được con quái vật đầu to đó thế?"
Tam Tử tuy chỉ kém Phương Sâm Nham hai tuổi, nhưng khả năng ứng biến lại kém xa, xét về độ từng trải thì càng không thể sánh bằng người đã bươn chải bảy năm ngoài xã hội như Phương Sâm Nham. Do đó, cậu luôn dành một thái độ sùng bái tuyệt đối cho người anh không cùng huyết thống này. Nghe cậu hỏi vậy, Phương Sâm Nham chỉ mỉm cười, đôi mắt hơi híp lại:
"Anh chỉ ăn may thôi."
Tiện tay giật dây bật đèn, Phương Sâm Nham cởi phăng chiếc áo khoác ướt sũng, lấy một chiếc khăn khô lau nước trên đầu. Hắn cao chừng một mét tám mươi, vóc dáng vạm vỡ, lông mày rậm đen. Bên dưới lớp áo ba lỗ co giãn ôm sát người là những khối cơ ngực cuồn cuộn nổi rõ. Mấy năm lênh đênh trên biển khiến làn da hắn nhuộm màu đồng hun khỏe khoắn. Mái tóc đầu đinh gọn gàng cùng đôi lông mày sắc lẹm như dao dễ khiến người ta liên tưởng tới những huấn luyện viên thể hình chuyên nghiệp. Có điều, bờ môi hơi mỏng cùng ánh mắt hờ hững lại toát lên vẻ lạnh lùng như muốn đẩy người khác ra xa ngàn dặm.
Nói công bằng thì đây là một căn lều vô cùng lụp sụp, diện tích chỉ vỏn vẹn chừng bảy tám mét vuông, được chắp vá tạm bợ từ mấy mẩu vật liệu phế thải cùng tấm lợp fibro xi măng rẻ tiền. Đồ đạc bên trong cũng đơn sơ hết chỗ nói. Chỉ có một chiếc giường lò xo đơn, một cái chậu rửa mặt và một chiếc tủ quần áo bằng nhựa treo tường loại rẻ tiền. Thế nhưng khi bước vào trong, nơi này lại mang đến một cảm giác ấm áp rất đặc biệt. Đó là cảm giác của gia đình, thứ mà dẫu có là khách sạn sang trọng đến mấy cũng chẳng thể thay thế được.
Vật trang trí duy nhất ở đây là chiếc khung ảnh nhỏ đặt ngay đầu giường. Trong khung là tấm ảnh màu đã ngả vàng theo năm tháng, chụp ba người: Phương Sâm Nham, Đại Tứ thúc và Tam Tử. Đó là bức ảnh chụp trước ngày Phương Sâm Nham lần đầu tiên rời nhà đi biển. Nhìn người đàn ông trong ảnh, ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ yêu thương xen lẫn tôn kính. Chính người đàn ông chất phác, thật thà này đã chăm bẵm, nuôi nấng hắn cùng Tam Tử nên người. Càng đáng quý hơn, ông chưa từng giấu giếm thân thế của hai người, thậm chí đến một tiếng "bố" cũng không cho chúng gọi. Bởi vì Đại Tứ thúc rất tin vào phong thủy, nghe thầy bói phán rằng cả đời mình mệnh số cô độc phiêu bạt, nên ông không muốn hai đứa nhỏ bị vướng phải vận xui của mình, thà chấp nhận sống thui thủi đến cuối đời.Đối với một người luôn nặng tư tưởng "bất hiếu có ba, không con nối dõi là tội lớn nhất" như Đại Tứ thúc, tấm lòng ấy vừa mù quáng lại vừa vĩ đại biết nhường nào.
Nhớ lại những chuyện đã qua, Phương Sâm Nham bất giác thấy bùi ngùi. Hắn là người có ý chí cực kỳ kiên định, từ khi hiểu chuyện đã không hề oán hận cha mẹ ruột vứt bỏ mình, mà chỉ càng thêm biết ơn Đại Tứ thúc. Miệng tuy gọi là Tứ thúc, nhưng trong lòng hắn đã sớm xem ông như cha ruột. Ở đầu giường hắn có dán một tờ giấy trắng, bên trên viết mười chữ nguệch ngoạc: "Sống phải tận hoan, chết không ân hận!". Mười chữ này Phương Sâm Nham vô tình đọc được trong một cuốn tiểu thuyết rách nát, ngẫm nghĩ hồi lâu thấy vô cùng tâm đắc nên mới chép lại rồi dán lên đầu giường.
Cầm bức ảnh ngẩn người một lát, Phương Sâm Nham tắt đèn, ngả lưng xuống giường. Thế nhưng, sau cơn buồn ngủ ập đến ban đầu, sự tỉnh táo lại dần quay về. Trong lòng hắn chẳng hề có chút mừng rỡ nào của kẻ vừa trúng quả đậm, trái lại chỉ thấy một nỗi bồn chồn khó tả, tựa như sắp có chuyện hệ trọng xảy ra.
Trực giác của Phương Sâm Nham xưa nay luôn cực kỳ chuẩn xác, đây cũng là lý do giúp hắn luôn giữ được uy tín khi bươn chải bên ngoài. Hắn thường xuyên dựa vào trực giác để tìm ra cách giải quyết vấn đề êm đẹp nhất. Những người quen biết cũng rất hiếm khi rủ hắn đánh bạc, bởi dẫu có gặp vận đen, Phương Sâm Nham vẫn biết cách khéo léo giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất. Lúc trước Tam Tử hỏi hắn làm sao có thể dùng súng phóng lao bắn trúng điểm yếu của con cá nhà táng giữa lúc sóng to gió lớn như vậy, thực chất cũng là nhờ cái trực giác vượt xa người thường này phát huy tác dụng.
Mưa rào xối xả gõ lộp bộp liên hồi trên mái lán, đều đều và tẻ nhạt. Phương Sâm Nham trằn trọc lăn qua lộn lại trên giường, chẳng tài nào chợp mắt nổi. Hắn dứt khoát ngồi dậy, cứ thế cởi trần bật đèn bàn rồi châm một điếu thuốc. Vô tình liếc mắt, hắn chợt thấy trong chiếc gương đối diện dường như có thứ gì đó màu đỏ vừa lóe lên. Cúi đầu nhìn xuống, hắn mới phát hiện giữa ngực mình không biết từ lúc nào đã xuất hiện mấy vệt đỏ đan chéo nhau, trông hệt như vết cào cấu. Hắn đưa tay sờ thử, thấy không đau cũng chẳng ngứa nên lại thôi không để tâm nữa.
Lúc này Phương Sâm Nham cảm thấy hơi khát. Hắn bước xuống giường rót một cốc nước, vừa thổi vừa nhấp từng ngụm. Đang uống dở thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng lội nước "bì bõm". Âm thanh rất lộn xộn, tựa như có người đang tuyệt vọng vùng vẫy, lăn lộn giữa vũng bùn lầy lội. Rất nhanh sau đó, cánh cửa lán của Phương Sâm Nham vang lên những tiếng đập "bùm bụp" nặng nề, kèm theo đó là tiếng gào khản đặc, ú ớ không rõ lời!



